Khoa Trần's Blog

stress

Migrated

by on Feb.06, 2009, under stress

Migrated

Go straight to Post

Google BuzzGoogle GmailWordPressShare
Leave a Comment :, , , more...

Tôi không nói chuyện với anh!

by on Jan.05, 2009, under stress

Xem phim Tể Tướng Lưu Gù, có tập bọn nịnh thần muốn nịnh vua nên ai nói gì cũng bình loạn để trở thành từ kỵ húy. Vì vậy ai mở miệng ra nói gì ra cũng phạm húy. Cả đất nước thành đất nước của người câm! Sách vở đều bị hủy, vì chữ nào suy diễn một hồi cũng thành phạm húy!

Nghe ông Lưu Vũ Hải nói Blogger phải “chọn bạn mà chơi”, tôi quyết định sẽ không nói chuyện với ai nữa, bởi vì tôi không có khả năng chọn bạn tốt, vì suy diễn lung tung một hồi ai cũng xấu.

Ông nói như vầy:

Q: Thưa ông, một trong những điều cấm là lợi dụng blog để truyền đi hoặc đặt đường liên kết (link) đến những thông tin vi phạm. Một “friend” của blogger có thông tin xấu trên blog thì chủ blog có bị coi là có link vi phạm không?

A: “Link” được hiểu là việc sử dụng biểu tượng hoặc bằng ký tự có đường dẫn trực tiếp đến trang thông tin có các nội dung vi phạm quy định cấm tại điều 6 Nghị định 97. Nếu đường link cấp 2, 3 (từ friend của friend dẫn tới blogger) thì không cố ý và không bị coi là vi phạm.

Quy định này nhằm nâng cao tính chịu trách nhiệm của chủ blog đối với thông tin mà mình đưa ra cũng như không thể để người khác lợi dụng blog của mình để làm điều cấm. Blogger phải biết “chọn bạn mà chơi”. Đồng thời, chủ blog cũng phải chịu trách nhiệm khi để friend viết comment có nội dung vi phạm pháp luật. 

=> Tôi có thằng bạn làm nghề móc túi, tôi sẽ không nhậu với nó nữa nếu tôi không muốn vi phạm luật. Tôi có thằng bạn làm quan to, một ngày nọ nó bị bắt vì tội ăn bẩn, tôi bỗng dưng thành kẻ phạm pháp! Để chắc ăn, tôi không nên có bạn.

Để cho friend vào comment sai quấy cũng bị “vịn”. Đăng tin tức báo chí tức là hoạt động thông tin điện tử tổng hợp, vi phạm nghị định 97 năm 2008.

=> Có thằng bạn chạy vô nhà la làng lên, tôi phạm pháp. Để chắc ăn, tôi cấm bất kỳ ai vô nhà tôi.

Q: Thông tư 07 quy định về trách nhiệm của cá nhân trong việc bảo quản mật khẩu. Nhưng nếu cá nhân không thể kiểm soát do bị đánh cắp thì xử lý thế nào?

A: Cá nhân không thể đổ tội cho doanh nghiệp (nhà cung cấp) hay cơ quan quản lý hoặc bất cứ cá nhân nào khác trong việc bảo quản mật khẩu. Tự cá nhân phải bảo quản mật khẩu và tài khoản của mình, không ai bảo vệ thay cho chính chủ thể blog. Và nếu cá nhân để blog phạm vào điều cấm thì phải chấp nhận bị đóng cửa. Anh phải chịu trách nhiệm nếu để người lạ cạy cửa vào nhà.

=> Nhà anh bị trộm viếng là tại anh. Anh báo công an là tôi còng anh. Vậy tôi nên sống ngoài công viên, không sợ phạm pháp (do trộm vô nhà).

Q: Nếu blogger dùng những từ phiếm chỉ thì có “bắt tội” được không?

A: Cá nhân phải cân nhắc mọi thông tin đưa lên vì nó đã được công khai cho nhiều người xem. Do đó, khi phát hiện, cơ quan quản lý có thể xem xét những ngôn từ diễn đạt trong blog mức độ nào, nếu ai cũng hiểu hoặc đa số đều hiểu cách viết phiếm chỉ nhằm mục đích ám chỉ thuộc trường hợp “cấm” thì chủ thể blog vẫn phải chịu trách nhiệm.

=> Đọc xong câu này tôi nhớ tới phim Tể Tướng Lưu Gù (đã nhắc phía trên). Luật lệ thì nên rõ ràng, ông nói kiểu này thì ông muốn suy ai có tội cũng được. Vậy tôi không nên nói bất kỳ câu nào.

Tôi nghĩ bộ 4T nên bổ nhiệm ông làm chủ bút tờ Tuổi Trẻ Cười. Óc hài hước của ông khó ai bì.

Go straight to Post

Google BuzzGoogle GmailWordPressShare
3 Comments :, , more...

Looking for something?

Use the form below to search the site:

Still not finding what you're looking for? Drop a comment on a post or contact us so we can take care of it!